“Được, vậy ngươi làm lại một lần đi.” Hắn gật đầu.
“...!!”
Ngay lúc Thúy Nhi đang đối diện với vị sư phụ nghiêm khắc, căng thẳng rụt cổ rụt tay, cẩn thận vụng về chử trà, bên ngoài bỗng vang lên tiếng mở cửa phòng bên cạnh.
“Hửm? Hai khắc giờ còn chưa tới, sao A Sơn đã ra rồi...”
Âu Dương Nhung tò mò đứng dậy, tạm thời tha cho vị trà nghệ sư hàng đầu đang muốn khóc mà không có nước mắt kia, tiến đến mở cửa phòng.
Quả nhiên là Liễu A Sơn.
Nhưng gã trai mộc mạc thấy Âu Dương Nhung mở cửa cũng có chút kinh ngạc:
“Lão gia, sao người lại...”
Âu Dương Nhung né người ra: “Còn hỏi ta, ta còn muốn hỏi sao ngươi xong sớm vậy... Ừm, vào trong rồi nói.”
Liễu A Sơn vội xua tay: “Thôi, lão gia, ta không làm phiền nhã hứng của người, ta ở ngoài canh cho người...”
“Nhã hứng gì chứ, vào đây uống trà, đừng nghĩ lung tung.”
Âu Dương Nhung lắc đầu, mời gã trai cao gầy đang ngẩn người ngoài cửa vào phòng.
Hai người ngồi xuống trước lò.
Liễu A Sơn nhìn trà nghệ sư đội mũ cao đang ngoan ngoãn nghiêm túc chử trà bên cạnh, vẻ mặt hơi sững sờ, bất giác liếc mắt nhìn lão gia nhà mình.
Người sau như không có chuyện gì xảy ra, rót trà cho hắn, cười nhẹ nói:
“A Sơn ở phòng bên chắc là không uống trà nhỉ?”
Liễu A Sơn có chút ngượng ngùng, hai tay nhận lấy tách trà lão gia đưa, cúi đầu nhìn bóng mình trong chén:
“Dạ, ta... không quen những thứ cao nhã này, đã bảo quầy trả lại tiền, không lãng phí tiền của Tô công tử... Lão gia sao lại đoán được?”
Âu Dương Nhung cười một tiếng, nửa đùa nửa thật nói:
“Còn cần phải đoán sao? A Sơn và Đại Lang, Lục Lang, và cả ta, đều không giống nhau.”
“Không phải đâu, không có gì khác cả, ta ngược lại còn rất ngưỡng mộ lão gia, Tô công tử, và cả Yến huynh nữa.”
Âu Dương Nhung trêu chọc: “Vậy sao không học hỏi một chút, cũng đi thưởng thức trà đạo cho biết?”
Liễu A Sơn do dự một lúc rồi thành thật nói:
“Ta thực ra đã rất mãn nguyện với cuộc sống hiện tại rồi. Ở bên ngoài, có thể theo sau lão gia làm những việc có ích cho bá tánh, ở nhà, cũng có thể nuôi sống mẫu thân và muội muội, không dám mong ước gì nhiều hơn nữa.”
Nói đến đây, Liễu A Sơn bỗng ngửa cổ uống cạn chén trà ấm trong tay, dùng mu bàn tay quệt đi lá trà dính trên khóe miệng, hắn không kìm được mà trải lòng:
“Lão gia, cuộc sống nhà ta ngày càng tốt hơn rồi. Ta đã dành dụm tiền mua được một căn nhà ở ngoại thành, còn mua thêm hai mẫu ruộng, hôm kia đã xuống núi đón mẫu thân và A Thanh về. Ta sẽ dành dụm thêm ít tiền nữa, rồi sẽ chuộc thân cho họ...
“Nhưng mẫu thân lại nói không vội chuộc thân, bảo phải lo cho ta một mối hôn sự trước, cưới một người vợ hiền thảo về nhà... Nhưng mấy đêm nay ta đã nghĩ kỹ rồi, ta sẽ cố gắng hơn nữa, dành dụm thêm nhiều tiền, xem có thể làm cả hai việc quan trọng này cùng lúc không, không thể bỏ sót việc nào cả!”
Âu Dương Nhung hơi sững người, nhìn thấy trên gương mặt đen sạm của gã trai mộc mạc trước mặt ánh lên một vẻ rạng rỡ khó tả.
Có sự mãn nguyện, có sự hăng hái, cũng có cả hy vọng.
Giống như ráng sớm trên nền trời đen kịt lúc rạng đông, dù người nhìn tâm trạng có tồi tệ đến đâu, khi trông thấy cũng không khỏi cảm thấy phấn chấn theo.
“Được, vậy ta chờ tin tốt của ngươi.”
Âu Dương Nhung bật cười, trong giọng nói lại có chút trách móc:
“Có điều, tháng trước đón mẫu thân và muội muội xuống núi sao không nói với ta một tiếng. Ừm, lần sau đưa bá mẫu và lệnh muội đến Mai Lộc Uyển cùng ăn một bữa cơm.”
Gã đàn ông chất phác vội gật đầu, nhưng cũng không biết có nghe lọt tai không.
Sắc mặt hắn có chút do dự, rồi hỏi với vẻ mong chờ:
“Lão gia, vậy nếu ta tìm được nương tử thành thân, ngài… ngài có thời gian đến uống một chén rượu không?”
Âu Dương Nhung vốn định đồng ý ngay, nhưng ngập ngừng một lát, lựa lời nói:
“Nếu còn ở Long Thành, nhất định sẽ đến.”
Hắn đưa tay lên miệng ho khẽ: “Khụ, có điều A Sơn, ngươi phải nhanh lên một chút.”
Liễu A Sơn ngẩn ra, suy nghĩ một lát rồi vội vàng gật đầu:
“Lão gia yên tâm, chắc chắn sẽ trong nhiệm kỳ của ngài, nếu nhanh có khi là sang năm.”
Âu Dương Nhung mỉm cười, không nói gì thêm.
Hắn nhấc ấm trà lên, rót cho gã đàn ông chất phác.
…
Âu Dương Nhung nào biết được rằng, khi hắn đang ở trên lầu uống trà hàn huyên.
Ở cửa lầu một Vân Thủy Các, có một thương nhân Ba Tư mũi khoằm, mắt xanh đang bước vào.
Thương nhân Ba Tư bình thản xua tay, cho tiểu nhị đang nhiệt tình tiến đến lui ra, rồi chắp tay sau lưng đi thẳng đến góc đại sảnh lầu một, đến trước mặt gã thanh niên cụt tay đang say khướt gục trên bàn.
Hắn nhặt vò Quế hoa nhưỡng đang nghiêng đổ dưới đất lên, đi đến trước bàn, đặt vò rượu trước mặt gã thanh niên cụt tay đang mơ màng.
“Chà, đây không phải là Đoạn Tí Kiếm Tiên A Khiết huynh đệ nổi danh khắp một trăm linh tám phường Trường An đó sao? Sao lại đến nơi nhỏ bé này uống rượu vậy, lẽ nào…”
Thương nhân Ba Tư làm ra vẻ như vừa mới nhận ra, nét mặt vô cùng kinh ngạc hỏi.
Gã thanh niên cụt tay dường như không nghe thấy, gắng gượng chống người dậy như một đống bùn nhão, tiếp tục ôm vò rượu uống say sưa.
Thương nhân Ba Tư giả vờ nói với giọng điệu căm phẫn:
“Vân Mộng kiếm trạch này cũng thật là, trên cành đào trong cốc đã treo đầy danh kiếm cổ kim, vậy mà năm nào cũng đi cưỡng đoạt, ngay cả thanh bảo kiếm duy nhất của A Khiết đại hiệp cũng không tha… Haiz, cái thế đạo này, thật đúng là kẻ ăn không hết người lần không ra…”
Bầu không khí trước bàn lặng đi.
Gã thanh niên cụt tay đang lẩm nhẩm hát khựng lại, khẽ thốt ra một chữ: “Cút.”
Thương nhân Ba Tư không hề tức giận, cười tủm tỉm:
“Thật là trùng hợp, tại hạ có một người bạn ở Long Thành, vô cùng ngưỡng mộ anh hùng, đang sầu não vì thanh hảo kiếm sắp ra lò trong nhà lại không có anh hùng nào xứng tầm…
“Tại hạ có liếc qua rồi, tuy không phải là tướng kiếm đại sư gì, nhưng chỉ nhìn khí tượng bốc lên từ lò luyện kiếm đó, cũng đoán được nó tốt hơn thanh Quế Nương của đại hiệp không chỉ một hai phần đâu.”
Gã thanh niên chỉ còn một tay đang ôm vò rượu ngửa cổ uống bỗng khựng lại.
Ngay sau đó, dưới đôi mí mắt xanh xao đang rũ xuống vẻ suy sụp, một đôi con ngươi gắt gao nhìn chằm chằm vào thương nhân Ba Tư.
『…』



